• :
  • :
Chi tiết tin tức
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

‏Khi dòng vốn ngân hàng trở thành “chìa khóa” tăng trưởng kinh tế tỉnh An Giang‏‏ ‏

‏Tăng trưởng tổng sản phẩm nội địa (GRDP) đạt 7,8% trong quý I/2026 của tỉnh An Giang – mức cao nhất vùng Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL), không chỉ là kết quả của những chính sách điều hành quyết liệt, mà còn là minh chứng cho vai trò “mạch máu” của dòng vốn tín dụng.

Tín dụng “mạch máu” nuôi dưỡng tăng trưởng

‏Nhìn vào bức tranh kinh tế tỉnh An Giang quý I/2026, không khỏi ấn tượng trước sự bứt tốc của một địa phương vốn được coi là “trọng điểm nông nghiệp”. Tốc độ tăng trưởng GRDP đạt 7,8%, đã đưa tỉnh này vươn lên dẫn đầu khu vực ĐBSCL và xếp thứ 25 cả nước. Để duy trì được nhịp độ này, dòng vốn ngân hàng đã đóng vai trò điều tiết và thúc đẩy cực kỳ quan trọng.‏

‏Số liệu từ Ngân hàng Nhà nước chi nhánh Khu vực 15 cho biết, tính đến cuối tháng 3/2026, hoạt động huy động vốn tại An Giang đạt 185.000 tỷ đồng, tăng 12,07% so với cùng kỳ năm trước. Điều này cho thấy niềm tin của người dân và doanh nghiệp vào hệ thống tài chính địa phương là rất lớn. Tuy nhiên, điểm nhấn thực sự nằm ở con số dư nợ tín dụng đạt 276.800 tỷ đồng, tăng 1,56% so với cuối năm 2025.

img_20260405_163251.jpg

‏Dòng vốn này không “chảy dàn trải”, mà tập trung vào những “điểm chạm” chiến lược của nền kinh tế:‏

‏Khu vực I (Nông - Lâm - Thủy sản): dư nợ đạt tăng 2,48%, đạt mức 58.891 tỷ đồng. Đây là khu vực nền tảng, giúp An Giang giữ vững vị thế “trụ cột nông nghiệp” của cả nước. Khu vực II (Công nghiệp - Xây dựng): dư nợ tăng 1,66%, đạt 32.740 tỷ đồng. Sự bứt phá này gắn liền với chỉ số sản xuất công nghiệp (IIP) tăng mạnh 15,67% và nhu cầu vốn cho các dự án hạ tầng phục vụ Hội nghị APEC 2027.‏

‏Thực tiễn đã chứng minh, khi dòng vốn được khơi thông đúng lúc, đúng chỗ, nó sẽ tạo ra hiệu ứng lan tỏa, kích thích sản xuất và tiêu dùng, từ đó tạo tiền đề cho mục tiêu tăng trưởng hai con số mà lãnh đạo tỉnh đã đề ra cho cả năm 2026.‏

‏Dòng vốn ngân hàng trên địa bàn tỉnh đang dịch chuyển sang các lĩnh vực ưu tiên và giá trị gia tăng cao. Dư nợ cho vay nông nghiệp, nông thôn đạt tới 156.028 tỷ đồng, chiếm tỷ lệ áp đảo trong cơ cấu tín dụng. Điều này phù hợp với định hướng chuyển đổi cơ cấu nông nghiệp theo hướng công nghệ cao, quy mô lớn và bền vững của tỉnh.‏

‏Đáng chú ý, các tổ chức tín dụng đang bắt đầu mở rộng hơn với những lĩnh vực mới như logistics, năng lượng tái tạo và doanh nghiệp ứng dụng công nghệ cao. Dòng vốn vào các dự án ngoài ngân sách và doanh nghiệp SME (nhỏ và vừa) đạt 37.143 tỷ đồng là một tín hiệu vui cho thấy sự năng động của khu vực kinh tế tư nhân.‏

“Cầu nối” phá vỡ những rào cản

‏Chương trình kết nối Ngân hàng – Doanh nghiệp không còn là những buổi lễ ký kết hình thức, mà đã trở thành cơ chế tương tác trực tiếp, minh bạch giữa 3 bên: Ngân hàng – Doanh nghiệp – Chính quyền địa phương.‏

‏Sự thành công của mô hình này nằm ở 3 yếu tố: (i) Tháo gỡ trực diện các vướng mắc về tài sản bảo đảm, thủ tục vay vốn hay điều kiện tín dụng được xử lý ngay tại hội nghị; (ii) Đúng đối tượng vốn không chảy vào các dự án đầu cơ mà đi thẳng vào nhu cầu thực tế của sản xuất, đặc biệt là các doanh nghiệp nhỏ và vừa; (iii) Phản hồi chính sách thông qua kênh này, ngành ngân hàng nắm bắt được “hơi thở” của nền kinh tế để điều chỉnh lãi suất và hạn mức linh hoạt hơn.‏

‏Dù đạt được những thành tựu ấn tượng, An Giang vẫn đang đối mặt với những “nút thắt” lớn. Giá lúa thấp trong khi vật tư nông nghiệp tăng cao, khó khăn về nguồn cung vật liệu xây dựng cho các dự án trọng điểm là những bài toán thực tế cần lời giải từ cả phía chính quyền lẫn hệ thống tài chính.‏

‏Để dòng vốn thực sự trở thành “chìa khóa” phát triển tiềm năng kinh tế năm 2026, ThS. Trần Văn Phước, Quyền Giám đốc Ngân hàng Nhà nước chi nhánh Khu vực 15 “hiến kế” cần những bước đi táo bạo hơn, cụ thể là: (i) Gắn kết với chuỗi giá trị thay vì cho vay đơn lẻ, tín dụng cần tập trung vào các chuỗi liên kết từ sản xuất đến chế biến và xuất khẩu lúa gạo, thủy sản; (ii) Hạ tầng là ưu tiên đẩy nhanh giải ngân vốn đầu tư công, đặc biệt là các dự án phục vụ APEC 2027 và các công trình giao thông trọng điểm, để tạo “mồi” cho vốn tư nhân; (iii) Vai trò của Chính quyền địa phương cần đóng vai trò là “người bảo trợ” thông tin, cung cấp quy hoạch minh bạch để ngân hàng yên tâm rót vốn.‏

‏Vốn ngân hàng không phải là “chiếc đũa thần” có thể thay đổi mọi thứ ngay lập tức, nhưng nó là điều kiện cần và là “đòn bẩy” mạnh mẽ nhất cho tăng trưởng kinh tế địa phương. Tại An Giang, khi dòng vốn đã được khơi thông và định hướng đúng đắn, mục tiêu tăng trưởng hai con số không còn là điều quá xa vời.‏

‏Sự quyết liệt của hệ thống chính trị, tinh thần “dám nghĩ, dám làm” của cán bộ, cùng với sự đồng hành của hệ thống ngân hàng sẽ tạo nên một “kiềng ba chân” vững chắc. Khi dòng vốn trở thành “chìa khóa”, nó không chỉ mở ra sự thịnh vượng về con số, mà còn mở ra cơ hội đổi đời cho hàng triệu nông dân và doanh nghiệp trên mảnh đất phù sa này. Dòng vốn tín dụng đang thực sự trở thành “mạch máu” nuôi dưỡng động lực tăng trưởng, đưa An Giang tiến xa hơn trên bản đồ kinh tế cả nước.‏

 
Thích

Tin tiêu điểm